Những mảnh ký ức hỗn loạn cuộn trào trong tâm trí Trần Lăng.
Đó là phần ký ức từng bị phong ấn, cũng là những ký ức đầu tiên của hắn... Trong cơn mơ màng, hắn nghe thấy những âm thanh trầm đục vang lên từ phía trước, tựa như có ai đó vừa bị đánh gục xuống đất.
Trần Lăng không nhìn rõ khung cảnh trước mắt, hoặc cũng có thể đoạn ký ức này vốn dĩ đã mơ hồ;
Hắn dường như đang đứng trên một sân khấu hỗn loạn. Đông nghịt những "khán giả" giống hệt hắn đang điên cuồng bò lên đây, nhưng đều bị hắn thẳng tay đánh ngã, đá văng xuống dưới.




